Thành Cổ Sơn Tây
Thành Cổ Sơn Tây là một công trình quân sự - hành chính quan trọng thời Nguyễn, tọa lạc tại trung tâm thị xã Sơn Tây, Hà Nội. Đây là một trong số ít những thành cổ được xây dựng kiên cố bằng đá ong còn tồn tại đến ngày nay, minh chứng cho kiến trúc quân sự đặc sắc của Việt Nam thế kỷ 19.
Lịch sử
Thành được xây dựng vào năm Minh Mạng thứ 3 (1822) trên nền thành cũ thời Lê. Dưới thời vua Tự Đức, thành được củng cố và mở rộng (1848). Trong thời kỳ Pháp thuộc, thành bị chiếm đóng và biến đổi công năng. Được công nhận Di tích Lịch sử - Văn hóa cấp Quốc gia năm 1994.
Kiến trúc
Thành được xây dựng theo kiểu Vauban (kiểu thành lũy hình ngôi sao) với diện tích khoảng 16 ha. Tường thành cao 5m, dày 4m xây bằng đá ong đặc trưng của vùng Sơn Tây. Thành có 4 cổng chính hướng Đông, Tây, Nam, Bắc với thiết kế vòm cuốn kiên cố. Bên trong thành có các công trình: Hành cung (nơi vua nghỉ khi tuần du), cột cờ, dinh thự quan lại, kho lương thực, giếng nước và các công trình phụ trợ.
Giá trị lịch sử - văn hóa
Di sản kiến trúc quân sự độc đáo: Một trong bốn tòa thành cổ nhất Việt Nam còn tương đối nguyên vẹn (cùng với thành nhà Hồ, thành cổ Quảng Trị và thành Hà Nội). Vật liệu xây dựng đặc trưng: Đá ong - loại vật liệu địa phương bền vững với thời gian. Chứng nhân lịch sử: Chứng kiến nhiều sự kiện lịch sử quan trọng từ thời Nguyễn đến kháng chiến chống Pháp. Kiến trúc phòng thủ tiêu biểu: Thể hiện trình độ xây dựng thành lũy của người Việt thế kỷ 19.
Lễ hội & Sự kiện
Hàng năm, tại Thành Cổ Sơn Tây thường diễn ra các sự kiện văn hóa như: Lễ hội truyền thống Sơn Tây (vào tháng 10 âm lịch), các hoạt động kỷ niệm ngày Di sản Văn hóa Việt Nam (23/11). Đặc biệt, thành là điểm đến trong hành trình rước kiệu Thánh từ đền Và quanh thành cổ trong dịp lễ hội đầu xuân.